Nữ Vương đã mệt mỏi
Hệ thống càng ngày càng trở nên tham lam - Nữ Vương cảm thấy bất mãn - nạp tiền chỉ mua lấy bực mình - ngày vui thật chẳng tày gan.
Lã Dương bắt đầu cảm thấy chán việc mở rương báu. Ngày này qua ngày khác, cô phải làm đi làm lại những việc quen thuộc đến nhàm chán: mở rương, nâng cấp đồ, đồ hết xài thì quăng đi, rồi lại nâng cấp …
Áp lực không chỉ đến từ trò chơi. Tại quán game trực tuyến Lã Dương hay đến, trên cửa phòng vệ sinh có dán những tấm truyện tranh 4 ô chế giễu những ‘kẻ lười biếng’ bị bỏ xa về cấp độ và những nhân viên kinh doanh rất chăm chỉ chào mời bạn mua cái gì đó.
Các nhân viên kinh doanh này được gọi là lực lượng bộ binh của Sử Ngọc Trụ, được đào tạo rất cẩn thận để moi tiền của khách hàng. Hầu hết đều chuyển từ bộ phận bán hàng của Não Bạch Kim sang và hoạt động chủ yếu ở các thành phố cấp 2 và 3 của Trung Quốc.
Tặng quà chỉ tặng Não Bạch Kim - Sản phẩm do Sử Ngọc Trụ quảng bá.
‘Hệ Thống’ thường xuyên tung ra những bản cập nhật/vật phẩm mới, và người chơi luôn phải chạy theo chúng. ‘Bạn nạp tiền để có cảm giác được an toàn, hay bạn tiết kiệm tiền và bị người khác hiếp đáp.’ Lã Dương nói. ‘Chỉ cần nghỉ một ngày, bạn sẽ cảm thấy bị tụt hậu. Rất mệt mỏi.’ Cô cảm thấy mình như một con lừa bị dụ bởi một củ cà rốt; luôn luôn có một cái gì đó mạnh hơn trước khi Lã Dương cảm thấy hài lòng với những gì cô có, một cuộc chạy đua dài vô tận. Lã Dương dần dần cảm thấy ghê sợ những thù hận trong trò chơi. Những người chơi ‘nhân dân tệ’ sẵn sàng giết lẫn nhau chỉ vì một vài hiềm khích nhỏ. Họ đánh nhau định kì để giành địa bàn, ám sát bang chủ của nhau và không ngừng cướp tiêu. Tại những khu vực cho phép PK, họ vui sướng giết người khác. Thậm chí, họ tranh giành lẫn nhau cái vị trí ‘người mở rương nhiều nhất’. Nếu ai đó mở 5,000 cái rương, sẽ có một người khác mở 5,001 cái. Họ gọi kiểu chơi này là, ‘Nạp tiền để mua lấy bực mình.’
‘Hệ Thống’ liên tục cập nhật và ra những luật mới. Ngay trong trong những nhiệm vụ ‘giết quái’ truyền thống, ‘Hệ Thống’ còn cho phép các gia tộc giết boss của nhau. Là một đại vương, Lã Dương không được phép nản lòng, nếu cô chùn bước, các thuộc hạ của cô sẽ không phục.
Càng ngày Lã Dương càng chán trò chơi Chinh Đồ. Cô cảm thấy thế giới của nó thật ghê tởm: danh vọng được xây bằng tham lam và đố kỵ. Cô không còn thấy vui mỗi khi đăng nhập vào trò chơi.
Thật mỉa mai, trước khi nước Chu bị xâm lược, Nữ Vương đã bắt đầu mệt mỏi.
Biển lửa
Cầm cự trong nửa giờ - cổ xuý cho một môi trường hoà hiếu - ‘Nói với chủ các người đừng kích động người ta giết nhau nữa’ - Khai chiến lúc 20 giờ 15 phút.
Lã Dương và các bạn, những chiến binh tin cẩn nhất của cô, ngồi trong một phòng VIP của quán game trực tuyến, lên kế hoạch phòng thủ kinh đô. Trước mỗi trận đấu, họ đều làm như vậy, ngồi vai kề vai để dễ dàng liên lạc và khích lệ lẫn nhau.
Đại vương nước Ngụy chỉ huy quân đội tràn vào qua cửa ngõ phía Đông Vương Thành nước Chu. Sau khi phá được cổng thành, họ sử dụng một tấm hổ phù để triệu hồi quân chủ lực đến. Lực lượng phòng vệ của nước Chu ngay lập tức bao vây mũi tấn công này, nhưng Nữ Vương Lã Dương biết, những tay chì nhất dưới quyền chỉ huy của đại vương nước Ngụy vẫn còn ở bên ngoài.
Kiếm ảnh của các chiến binh lấp lánh hào quang. Tất cả họ đều sở hữu sát thương và phòng thủ cận chiến cao nhất, nên họ có thể trụ vững ở tiền tuyến. Các pháp sư niệm phép, mặt đất nứt ra và lửa phụt lên, trong khi trên bầu trời, mây đen vần vũ phóng ra những tia chớp sáng lóa. Các linh thú được triệu hồi từ thiên giới và ma giới, cất tiếng hú lanh lảnh và tham chiến. Các phép thuật siêu nhiên tràn ngập khắp chiến trường.
Nửa giờ - Lã Dương chỉ cần có vậy. Bởi vì nước Ngụy đã tuyên bố họ chỉ cần 10 phút để đánh bại nước Chu. Chỉ cần trụ qua 30 phút là mục tiêu tối thượng của Lã Dương.
Sử Ngọc Trụ được Forbes xếp hạng 412 trong danh sách những người giàu nhất thế giới.
Cổng phía Đông đã thất thủ, Nữ Vương đang chỉ huy phòng thủ tại vương cung. Trong vương cung có một bức tượng tiên vương, nếu nó bị phá hủy, nước Chu sẽ thua trận. Các chiến binh của nước Chu tập hợp chiến xa thành một vòng tròn để bảo vệ bức tượng.
Lã Dương sử dụng một tấm phòng vệ hổ phù để triệu tập thuộc hạ đến vị trí của cô. Lã Dương đã tổng động viên toàn bộ binh lực của nước Chu, và cầu thang đá dẫn vào vương cung ngập sâu trong máu. Cứ một người bị hạ, lập tức có 10 người khác xông lên. Chiến trường cực kỳ hỗn độn. Không có thông tin liên lạc, không có chỉ huy, tất cả làm theo bản năng: chém giết không ngừng.
Nhưng nhận định của Lã Dương rất chính xác: nhân dân tệ quyết định tất cả. Người nạp nhiều tiền tất nhiên sẽ là người mạnh. Khi đại vương nước Ngụy phá hủy tượng tiên vương nước Chu, Lã Dương liếc nhanh đồng hồ: cô đã chỉ huy nước Chu chống cự gần 40 phút.
Đây là trận chiến cuối cùng mà Lã Dương thua. Cho dù thắng nhiều trận trong quá khứ, cô cảm thấy cho dù cô có thắng trận này thì cô cũng không tìm lại được cảm giác vinh quang ngày xưa. Sau trận chiến, cô tuyên bố trước toàn nước Chu, cô sẽ không tham gia vệ quốc nữa. ‘Nếu nước khác đem quân sang đánh, gia tộc của tôi sẽ không tham gia chiến tranh,’ Lã Dương nói.
‘Để làm gì chứ?’ cô trả lời những người nghi ngờ cô. ‘Cái ‘Hệ Thống’ phát động chiến tranh và chúng ta đốt tiền vào đó. Ai đốt nhiều tiền hơn người đó thắng.’ Lã Dương cảm thấy chẳng có ai là người thắng cả: ‘Tất cả đều bị ‘Hệ Thống’ điều khiển!’
Bang chủ Lang Yên và các thành viên khác của gia tộc ủng hộ quyết định của cô. ‘Bọn tôi cũng cảm thấy như vậy.’ Lang Yên giải thích. ‘Tiền đánh chứ không phải chúng ta.’
Lã Dương trở thành một nữ vương cổ suý cho hoà bình. Cô vận động các nước khác liên minh với nhau, dĩ nhiên họ cũng có thể dễ dàng bội ước, nhưng cô không quan tâm đến điều đó. Cô nói với đại vương các nước khác, nếu họ đem quân sang đánh nước cô, cô sẽ không bao giờ chấp nhận lời thách đấu. ‘Đánh nhau chẳng để làm gì cả, bản thân họ cũng biết vậy,’ cô nói một cách láu lỉnh.
Hoà bình được lập lại trong thế giới Chinh Đồ. Trải qua nhiều trận chiến, đại vương các nước đã thành lập các mối quan hệ kiểu ‘bất chiến phi bằng hữu’.
‘Mọi người ngừng chiến khá lâu,’ Lã Dương nói.
Khi đăng nhập vào trò chơi, Lã Dương thường thích chat với bạn bè và tổ chức các hoạt động của gia tộc. Cô chỉ đánh nhau khi đi bảo tiêu cho đoàn thương nhân của nước Chu. Cô ghét cay ghét đắng những kẻ cướp ẩn núp tại biên giới.
Tại quán game, cô lại gặp một nhân viên kinh doanh khác. Thằng cha này tuyên bố ‘Chiến tranh quốc gia sẽ còn hoành tráng và diễn ra thường xuyên hơn nữa!’.
Trong thời gian đó, công ty phát hành trò chơi Chinh Đồ đã thực hiện một cuộc cải tổ ở khắp các quốc gia. ‘Hệ Thống’ phân chia lại lãnh thổ các nước, xoá tan các mối quan hệ hữu hảo và một lần nữa, phát động chiến tranh.
‘Nói với ông chủ của mấy người đừng làm cho người ta chém giết lẫn nhau nữa,’ Lã Dương nói.
Vị Nữ Vương gan dạ và đầy tham vọng không còn muốn bon chen nữa, cô giành phần lớn thời gian online để luyện cấp bằng tay và không còn hào hứng với chuyện tìm trang bị mạnh hơn. Phu quân trong game của cô, Lang Yên, trở nên lo lắng và thúc giục cô không được tụt hậu.
Người chồng trong thế giới thực của Lã Dương rất lo lắng cho cô, anh cảm thấy cô dần dần trở nên chán nản. Một buổi sáng khi Lã Dương tỉnh giấc, cô thấy chồng cô đang ngồi trước máy tính. Anh mở lần lượt từng cái rương báu để chế tạo đồ cho cô. Lã Dương lặng người đi, và cô lẳng lặng cắt đứt quan hệ ảo với Lang Yên.
Nhà tù vô hình
Nghiêm cấm buôn bán tự do - - nếu có người chống đối, ‘Hệ Thống’ sẽ làm gì? - ‘Bó tay!’
‘Hệ Thống’ ban hành một luật mới: khoá đồ. Theo đó, các trang bị và ngân lượng sẽ được khoá chặt vào nhân vật, đồ đạc chỉ có thể xài chứ không thể buôn bán, trao đổi, thậm chí vứt đi cũng không được.
Trong Chinh Đồ, mỗi lớp nhân vật chỉ sử dụng được một số trang thiết bị nhất định, mỗi loại trang thiết bị lại được chế tạo từ những nguyên vật liệu dành riêng cho chúng. Mở rương báu từ long đã trở thành phương pháp chính để tìm trang thiết bị và nguyên vật liệu. Người chơi lớp nhân vật này có thể nhận được đồ đạc của lớp nhân vật kia, và họ trao đổi với nhau hoặc bán shop lấy ít ngân lượng. Công ty phát hành Chinh Đồ giải thích, luật này là để chống lại việc mua bán offline nhằm trục lợi của một số người chơi chuyên nghiệp.
Thị trường buôn bán tự do trong Chinh Đồ đã bị chết. Chỉ được giữ tài sản chứ không được trao đổi. Chỉ còn lại một người bán duy nhất: chính ‘Hệ Thống.’
Trên các diễn đàn tràn ngập các bài than thở, chửi bới và châm biếm. Một người viết, ‘Tôi là một pháp sư đã xài cả trăm nhân dân tệ mua một cây đao, nhưng tôi có xài được đao đâu. Tôi cũng không thể quăng nó đi, thậm chí còn phải mua một cái túi để chứa nó!’
‘Cái trò này nhìn đâu cũng thấy tiền!’ một người chơi tuyên bố. Anh ta lấy ví dụ từ việc NPC Khổng Tử: trong trò chơi, Khổng Tử chịu trách nhiệm khảo thí kiến thức của người chơi. Nếu qua được bài kiểm tra, người chơi sẽ được thưởng số điểm kinh nghiệm lớn. Nhưng phí thì rất đắt, để hỏi Khổng Tử một câu phải trả 20 ngân lượng. Ngay cả những người nạp tiền cũng chịu không được nhiệt. ‘Hệ Thống’ tuyên bố các trang thiết bị có thể nâng cấp lên 15 sao (mua 4 viên ngọc sẽ được 1 sao), nhưng nếu khảm sao liên tục sẽ khiến tất cả các ngôi sao vừa kiếm được biến mất.
Bạn bỏ tiền ra mua 40 viên ngọc để khảm vào trang bị lên 10 sao, và đến sao thứ 11 thì rớt. Bạn trở lên từ mức 1 sao. Cơ hội thành công là 50% từ mức 10 sao, càng lên cao, cơ hội càng thấp.
Chinh Đồ đã dùng nguyên lý xác suất để điều khiển người chơi. Một người chơi bức xúc: ‘Tôi thất bại ở mức 14 sao trong 11 lần liên tiếp.’ Người này đã nạp hết 3,000 nhân dân tệ để khảm 15 sao vào thanh ‘Vạn niên đao’ của anh.
Người chơi bắt đầu chống đối. Họ không đi luyện nữa, không làm nhiệm vụ, và đại vương các nước thiết lập thoả thuận ngừng chiến. Quảng trường Hoàng Tộc nằm tại chính giữa bản đồ bỗng nhiên tràn ngập các chiến binh, pháp sư, cung thủ và người triệu hồi. Các nhân vật này trước đây từng chém giết lẫn nhau, giờ đây họ lại ngồi cùng nhau để chống đối lại sự tham lam của ‘Hệ Thống’.
Dĩ nhiên, Lã Dương cũng tham gia. Cô lãnh đạo gia tộc ngồi theo thứ tự và phát lên kênh thế giới thông điệp: ‘Chinh Đồ ngày càng trở nên tồi tệ, ‘Hệ Thống’ ngày càng tham lam!’
Nhưng, từ ‘Hệ Thống’ không hiển thị được. Nó đã bị lọc và trở thành ‘***’. Lã Dương gõ từ GM, cũng trở thành ‘**’. Cô gõ tiếp ‘Sử Ngọc Trụ cùi bắp ăn cắp nồi cám hấp’, và cô vẫn nhìn thấy chuỗi ‘****************’ dài ngoằng.
Lã Dương nghĩ kiểu lọc từ như thế này thật lố bịch. Khi bạn nạp tiền, ‘Hệ Thống’ phục vụ bạn rất khiêm tốn và nhũn nhặn, giấu không cho bạn thấy cái đuôi của nó. Nó kích thích cơn giận của bạn. Nó tạo ra và điều khiển mọi thứ. ‘Hệ Thống’ là vị thần tối cao trong thế giới này.
Cho dù những từ nhạy cảy đã bị thay thế bằng ***, ‘Hệ Thống’ vẫn đang theo dõi Lã Dương. Trong vài phút, Nữ Vương đã bị nhốt vào ngục. Một dòng log thông báo, cô sẽ bị giam giữ trong vòng tám tiếng. Nhà ngục này không có trên bản đồ trò chơi, nó tồn tại trong ‘Hệ Thống’. Cũng như trong tác phẩm Gulag Archipelago của Solzhenitsy, bạn không biết nơi đó là đâu - đơn giản bạn bị đưa đến đó.
Những chuyện xảy ra sau đó thật tồi tệ. Nhìn vào con Kỳ Lân của Lã Dương, ai cũng biết cô là Nữ Vương. Và những kẻ trong tù cùng nhau hợp sức để hạ cô. Nữ Vương bị giết hết lần này đến lần khác.
Trên màn hình, những dòng chữ vàng hiện lên: ‘Nữ Vương nước Chu bị hạ bởi một người vô danh!’
Đột nhiên, Lã Dương cảm thấy mình thật ngốc. Cô thoát khỏi trò chơi, tắt máy tính và đi ngủ.
Không bao giờ trở lại
Nữ Vương thoái vị, tân vương thay thế - tại sao cứ mãi thù hận lẫn nhau? - một báo cáo tài chính thần kỳ - không bao giờ quay lại.
Ngày hôm sau, Lã Dương đăng nhập vào trò chơi và thông báo cô sẽ thoái vị. Cô khám phá ra thế giới này còn thật hơn cả thế giới thật - nó quá tàn khốc. Lã Dương đã cố thay đổi thế giới này nhưng cuối cùng, những gì ‘Hệ Thống’ đã làm quá dơ bẩn. Lã Dương cảm thấy ghê tởm nó.
Một chiến binh cừ khôi đầy tham vọng đã giành lấy ngai vàng và ngay lập tức, y khai chiến với một nước khác. Nữ Vương và gia tộc của cô không tham gia vào cuộc chiến. Nước Chu bị đánh bại. Một ngày nọ, Lã Dương thấy một nhân vật cấp thấp bị ‘hội đồng’. Anh ta hồi sinh trong vùng an toàn, nhưng chỉ cần ló nửa bước chân ra ngoài là bị giết ngay. Đó là một người mới chơi và tài khoản không có nhiều tiền, anh ta còn không thể mua một ‘chuồn chuồn trúc’ để rời khỏi đây an toàn.
Lã Dương cảm thấy bất nhẫn cho những người chơi game để giải trí nhưng chịu cảnh trở thành đối tượng thoả mãn thú tính cho những tay nạp tiền để chơi. Cô chợt nghĩ, điều khiển pháp sư bệ vệ kia có thể là một doanh nhân đạo đức, đằng sau chiến binh oai hùng kia có thể là một bác sĩ như cô hay bất cứ một người đàng hoàng nào trong thế giới thực.
‘Tại sao một bác sĩ muốn giết một giáo viên? Tại sao một cảnh sát trong thế giới thực lại muốn tấn công kẻ khác trong trò chơi?’ Lã Dương tự hỏi. ‘Tại sao họ, những người chẳng quen biết nhau, lại trở nên thù hằn lẫn nhau?’
Cô bắt đầu chú ý đến những cuốn sách nằm trên kệ sách. Chúng đứng đó, thành một hàng thẳng tắp. Không khí trở nên lạnh lẽo trước khi Lã Dương quay đầu nhìn ra cửa sổ, cô nhận ra, những chiếc lá bên ngoài đã bắt đầu đổi màu, màu vàng nhạt của chúng làm cho cô cảm thấy thanh thản.
Lần cuối cùng cô đăng nhập vào Chinh Đồ, ‘Hệ Thống’ đã tuyên bố có vài thay đổi trong việc khoá đồ. Công ty phát hành trò chơi đã niêm yết thành công cổ phiếu của họ ở thị trường chứng khoán New York, và doanh thu quý 3 đạt mức 405.2 triệu nhân dân tệ, lãi ròng là 290.2 triệu, tăng 164% và 152% so với cùng kì năm ngoái. Giá trị sổ sách (book value) của công ty đạt mức 6.8 tỉ nhân dân tệ.
Một báo cáo tài chính hoàn hảo. Theo các phương tiện truyền thông, Sử Ngọc Trụ trở thành một trong những người giàu nhất Trung Quốc với tài sản cá nhân khoảng 50 tỉ.
Giá cổ phiếu của Giant Interactive trong ngày đầu tiên.
‘Hệ Thống’ bắt đầu ‘phát hành cổ phiếu’ trong Chinh Đồ, nếu giá cổ phiếu tăng, người chơi có thể đổi ra ngân lượng với tỷ giá như trước. Nhưng Lã Dương không còn quan tâm đến những chức năng mới đó, một người bạn tổ chức đám cưới trong trò chơi và năn nỉ cô đến dự.
Lã Dương ngồi im lặng, ẩn mình giữa những người đi dự đám cưới, nhưng vẫn có người nhận ra cô. Đó là một chiến binh cầm một thanh đao sáng lấp lánh. ‘Tôi biết cô,’ anh ta nói. ‘Cô đã từng lãnh đạo chúng tôi khi tôi mới bắt đầu chơi Chinh Đồ. Nước Chu của chúng ta vẫn còn khá mạnh.’ Anh ta còn nói nhiều nữa về một kế hoạch chiến tranh mới.
Anh ta là ai? Một người từng được cô bảo vệ? Một người được cô cứu thoát trên đất địch? Lã Dương không tài nào nhớ ra. Cô lại nhìn thấy bản thân mình trong người chiến binh đó, cô đã từng rất tham vọng, hào hứng khám phá một thế giới mới.
Lã Dương không trả lời người chiến binh đó. Cô im lặng thoát khỏi Chinh Đồ, và không bao giờ quay lại.
ĐỌC THÊM !!!!









